[CVXTTPN] Phiên Ngoại: Phần 4 Cường Đoạt “Mỹ Nhân”


Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Series: Mãn Nguyệt Thâu Tâm hệ liệt

Tác giả: Nguyệt Kỳ Nhi

*PN này tặng cho các tỷ muội đang cố gắng miệt mài kinh sử.

 _______________________________________________

Phiên Ngoại: Cường Đoạt “Mỹ Nhân”

Phần 4:

            “Công chúa không hay rồi.” Nha hoàn thân cận của Chu Minh Loan hối hả từ ngoài chạy vào phòng.

“Châu nhi, có chuyện gì khiến em hoảng hốt thế?” Chu Minh Loan từ nhuyễn tháp nhướng người dậy, nhìn nha hoàn của mình lên tiếng.

“Công chúa, ai da ngài còn bình tĩnh vậy sao, phu quân của người sắp bị người ta cướp mất.” Châu Nhi kích động chạy đến Chu Minh Loan.

“Chuyện như thế nào?” Chu Minh Loan kinh ngạc ngồi bật dậy.

“Chuyện là….” Châu Nhi đem toàn bộ sự việc nàng nghe được kể lại một lần cho chủ tử nghe.

“Hừ, hoàng đế Thùy Thiên đúng là lật lộng, chỉ là một cái kĩ viện làm sao gây nên sống gió to như thế.” Chu Minh Loan tức giận mặt đỏ bừng, không nghĩ đến gà đã luột chín dâng đến miệng cũng có thể sống dậy mà chạy.

“Công chúa tiếp theo chúng ta nên làm sao.” Châu Nhi nói.

“Chúng ta đi xem, bọn kĩ nữ kia đến tột cùng là tài giỏi cỡ nào.” Chu Minh Loan đứng vậy bước ra sau bình phong thay xiêm y, dù thua thế cũng không thể thua trận, Chu Minh Loan nàng sẽ cho bọn họ biết đệ nhất mỹ nhân Kha Lạp quốc nàng tài giỏi đến nhường nào.

Aiz, ba giây tiếc thương cho cuộc đời công chúa Chu Minh Loan, nàng không biết chuyến đi này nàng sẽ thê thảm cỡ nào, Kỳ Nhi là ai? nàng ta là ác ma đội lốt cừu non trong Mãn Nguyệt Lâu, chống lưng cho nàng còn có nhị thư kí thích chỉnh người, xung quanh còn có một dàn các tỷ muội đều là……quái hơn người.

Lần đến Mãn Nguyệt Lâu này chính là khắc sâu vào nữa đời sau của vị công chúa kiêu ngạo này.

Trong Mãn Nguyệt Lâu.

“Kỳ Nhi tỷ, tỷ định xử lý như thế nào?” Minh Châu cười hì hì nói.

“Đợi cho con công thích xù lông kia tự dẫn xác đến nạp mạng.” Kỳ Nhi lười biếng nói.

“Minh châu muội cứ chờ xem kịch hay là được.” Tiểu Miêu đang đùa với con gái Ngân Sương tròn 7 tuổi.

“Kỳ Nhi giao nàng ta cho tỷ đi.” Độc Cô Thảo hướng nàng cười một cái.

“Để muội “ngoạn” cùng nàng ta một thời gian đã.” Kỳ Nhi vừa nói vừa mở miệng tiếp nhận miệng táo lạnh từ phu quân.

“Kỳ Nhi đừng quá sức.” Hiên Viên Hạo nói, thê tử của hắn luôn thích ngoạn nháo người khác, nhưng thân thể nàng gần đây trở gió nên không được tốt lắm, quyết định ngày mai lại trở về lâu một lát lấy thêm một chiếc áo lông ngân hồ qua đây vậy, quyết định xong Hiên Viên Hạo tiếp tục chăm sóc ái thê.

“Nhị thư kí, Tiểu Miêu tiểu thư, Kỳ Nhi tiểu thư, Minh Châu tiểu thư, có một nữ nhân xông vào lâu muốn gặp Dật thiếu gia.” Nha hoàn bẩm báo.

“Đưa nàng ta đến đại sảnh đi, kêu các tiểu thư khác cũng đến đó.” Đối với bên ngoài đương nhiên các nàng xưng là tiểu thư, Độc Cô Thảo hưng phấn a hưng phấn.

Bốn nữ nhân trong phòng nhìn nhau mỉm cười, tự tản ra về nơi ở của mình, Kỳ Nhi về phòng thay lại một thân bạch y thắng tuyết, tóc như thường lệ búi lên bằng nhị bạch trâm nhất huyết trâm, nhưng cái áo nàng mặc không phải tầm thường mà là làm từ thiên tầm ngân ti, cái này là một trong những món quà mà phu quân dùng để “ân năn hối lỗi” cùng nàng ấy mà.

Chu Minh Loan và tì nữ của nàng theo một nha hoàn tiến vào trong đại sảnh lớn nhất của Mãn Nguyệt Lâu, bên trong không có ai cả chỉ có vài nha hoàn đang đứng chờ sai xử thôi.

Bên trong cột trụ trạm khác tinh xảo, mạ vàng, bàn ghế là các loại gỗ quý, đĩa trái cây trên bàn cũng thuộc loại ngọc phỉ thúy hiếm thấy, chưa nói đến bức tranh treo ở vị trí chủ tọa là của một nghệ nhân làm vào cuối đời mình, vô giá.

“Tiểu thư này thỉnh ngồi đợi, các chủ tử sẽ đến sau.” Một nha hoàn ăn mặc sang trọng cực kì, đầu cài châu thoa, khí chất bất phàm, khí chất nàng như thế không thể nào là một nha hoàn tầm thường được, nhưng cách xưng hô và hành vi lại nói rõ thân phận của nàng.

“Còn không mau dâng trà cho tiểu thư của ta.” Nha hoàn tên Châu nhi cậy thế chủ hống hách.

Nha hoàn vừa mới bước vào kia chẳng những không đi, còn nhìn thẳng vào Chu Minh Loan tựa như đánh giá, sao đó cười nhẹ nói: “Đúng là có chút nhan sắc thảo nào kiêu căng như vậy, chết đến nơi còn không biết.” nàng ta nói hết câu liền bước đến một cái bàn khác ngồi xuống lấy trái cây trong đĩa ăn, nói với phía ngoài: “Vào đi a~, nữ nhân ngu ngốc thế này căn bản không cần Kỳ Nhi bảo bối của ta ra tay.”

Nàng ta vừa nói xong, một giọng nói thanh thúy như hoàng oanh xuất cốc vang lên bên ngoài: “Cứ xem như cho ả một chút mặt mũi đi, vào đây rồi thì không mong ngày trở ra đâu.” Tiếp theo sau đó một đoàn hơn mười người có nam có nữ tiến vào bên trong.

“Sư phụ, cần gì cho ả mặt mũi cứ giao cho con đi, đảm bảo làm cho Kỳ Nhi tỷ hết giận, trút ưu phiền.” Cô nương áo xanh lam nhạt nói, giọng nói có vài phần làm nũng vài phần trách cứ.

“Không thể nói vậy người ta dù sao cũng là công chúa nha.” một cô nương khác mặc hồng y rực lửa ngồi đối diện nói, gióng nói kèm theo vài phần mỉa mai.

“Cứ để cho Kỳ Nhi muội tự mình giải quyết thôi.” Một nam nhân bên cạnh hồng y nữ tử lên tiếng, các nam nhân gật cũng khẽ gật đầu theo, hoàn toàn không đem Chu Minh Loan để vào trong mắt, cứ ung dung mà nói nói cười cười.

Từ khi đoàn người tiến vào cho đến lúc an vị, Chu Minh Loan vẫn cứ nhìn chằm chằm không dời đi ánh mắt được, Nữ nhân ngồi ở chủ vị dung mạo như thiên tiên hạ phàm, cử chỉ cao quý tự nhiên nhưng lại tự sinh ra một loại khí chất vương giả, Nam nhan ngồi cạnh nàng gương mặt băng lãnh ánh mắt đôi khi nhìn qua nữ nhân bên cạnh lại mang theo ôn nhu cùng sủng nịnh.

Nữ nhân mặc hắc y ngồi ở bàn thứ hai kế chủ vị gương lạnh đến đống băng người khác, lại mĩ đến luyến tiếc thu hồi tấm mắt, nữ nhân ngồi đối diện nàng mặc lục y miệng luôn cười tươi ngọt ngào nhưng luôn làm cho người nhìn thấy một áp bách kì lạ, mồ hôi lạnh chảy ra toàn thân.

Không nói đến các nữ nhân nghiêng nước nghiêng thành, các nam nhân bên cạnh các nàng cũng được xưng hai từ yêu nghiệt, đẹp đến như yêu quái mê hoặc lòng người.

Đang trong tình trạng mơ màng một tiếng nói vang lên từ bên ngoài: “Kỳ Nhi tiểu thư  đến.” Một nữ nhân mặc bạch y phiêu phiêu tiến vào, gương mặt kiều diễm, mỹ lệ, xinh đẹp như trích tiên hạ phàm, không thua gì các nữ nhân khác trong phòng, nhưng nàng còn hơn họ ba phần yêu mị, người từng một thời điên đảo tam quốc đây sao, liếc mắt nhiếp hồn, nhất tiếu nghiêng thành,

Kỳ Nhi ngồi xuống cạnh Zổ tỷ của nàng, Hiên viên Hạo ngồi cùng Lãnh Ngân Phong, Kỳ Nhi hướng mắt lên đánh giá Chu Minh Loan sau đó thản nhiên nói: “Cua tỷ, Zổ tỷ, xem ra không tệ đưa vào Mãn Nguyệt Lâu đi.”

“Muội tha cho ả vậy sao.” Tử Như liếc nhìn Chu Minh Loan, tay nâng chén trà lên uống.

Chu Minh Loan dù sao cũng là công chúa được yêu sủng, chưa bao giờ trải qua cái loại nhục nhã này, nàng là đệ nhất mỹ nhân Kha Lạp quốc vậy mà vào đây chẳng khác nào gà đứng trước tiên nữ, bọn họ còn không thêm để ý đến nàng, tức giận chỉ tay vào Kỳ Nhi quát: “Ngươi là Nguyệt Kỳ Nhi?”

“Ngươi đoán xem?” Kỳ Nhi mang theo tiếu ý.

“Đúng là ngươi?” Chu Minh Loan nheo mắt.

“Ngươi là Chu Minh Loan.” Thiên Sứ hỏi.

“Là ta.” Mỹ nhân ngẩng đầu, cằm vung lên, cao ngạo như một nữ hoàng.

“Chính là nữ nhân không biết xấu hổ bắt Lân nhi thành thân cùng ngươi.” Tử Dương lên tiếng, giọng nói mang theo một chút hứng thú hiếm thấy.

“Vô lễ, dám đối công chúa như vậy…á…đau quá.” Châu nhi vừa nói xong cũng chính là mặt nàng ăn liên tiếp mười cái tát.

Không biết ai ra tay? ra tay lúc nào? chỉ thấy trên mặt nàng ta dấu tay đỏ sậm, khóe môi chảy ra máu, gương mặt sưng phù.

“Hỗn láo, dám đánh người của bản công chúa.” Chu Minh Loan tức giận hướng về đám người cất tiếng nói mang theo vài phần khi chất công chúa.

“Ngươi tưởng mình còn là công chúa.” Tử Như cười nhạt, “Đụng đến cháu dâu của ta, ngươi nghĩ mình còn có thể sống sao.” lời nói nhẹ tựa lông vũ lại lạnh như hàn băng.

“Hừ, ngươi lợi dụng Lân nhi, âm mưu ám sát hoàng đế ngươi tưởng kế hoạch trù bị rất tốt, không ngờ giữa chừng nhảy ra một trình giảo kim đúng không.” Minh Châu cười lạnh.

“Để ta nói cho ngươi hay…” Kỳ Nhi nhấp một ngụm trà từ tốn nói: “Kha Lạp quốc đã đổi chủ, mà toàn thể hoàng thất có họ Chu đều bị giết hết rồi, ngươi bây giờ căn bản cũng chỉ là một công chúa vong quốc thôi.”

Ngay lúc đó tại trong hoàng cung Thùy Thiên nhận được tin báo, Kha Lạp quốc toàn thể hoàng tộc mang họ Chu trong một đêm bị giết sạch không chùa một người, tể tưởng Lưu gia lên chấp hành triều chính tự mình xưng vương.

Hoàng đế Thùy Thiên không khỏi một trận mồ hôi lạnh toàn thân, Mãn Nguyệt Lâu quả nhiên không thể đụng đến, trong một đêm giết gần một ngàn người.

“Ta không tin, ta không tin.” Bất chấp hình tượng công chúa, Chu Minh Loan chỉ tay vào mặt Kỳ Nhi rống to.

“Chát chát.” Chu Minh Loan bị ăn tát ngã ngồi trên nền nhà, hai tay bưng mặt vẻ mặt thống khổ kinh hoàng.

Lúc này nàng đã biết ai là người đánh nàng, là nữ nhân mặc hắc y băng lãnh kia vì tay nàng ta còn khi đánh xong còn đang giơ lên trên không.

Chu Minh Loan hoảng sợ, muốn chạy trốn, phải chạy trốn đám người ma quỷ trước mắt, đó là ý nghĩ trong đầu nàng hiện giờ.

Nhưng chưa chạy ra đến cửa, nàng đã bị hoa cốt tiên của Lãnh Minh Châu bắt được kéo trở về, mặt đập thẳng vào nên nhà, khóe môi chảy tơ máu, khuôn mặt tạm cho là xinh đẹp hóa thành thê thảm vô cùng.

“Công chúa, công chúa.” Châu nhi hoảng sợ nhìn chủ nhân bị hành hạ nhưng không thể tiến lên ngăn cản, hai chân nàng đã mềm nhũn muốn chạy cũng không được.

“Bổn cung tru vi cửu tộc nhà ngươi.” Chu Minh Loan gào lên như con thú hoang.

“Bản vương phi chờ ngươi.” Nô tỳ đầu tiên nói chuyện củng Chu Minh Loan thì ra là tam vương phi Tiểu Miêu, nàng tháo ra lớp mặt na da người lộ ra khuôn mặt xinh xắn nhưng biểu tình lại mang một chút tức giận.

“Người đâu đem nàng ta giam vào Thiên Sát điện.” Từ Trường Tuyết phất tay, nơi đây là đại sảnh tụ hợp của các nàng ấy, hắn không muốn máu của nữ nhân kia làm ô uế nơi này,

“Khoan đã.” Minh châu Lên tiếng.

“Muội muốn làm gì?” Lệ Phong rốt cuộc lên tiếng, sau ngần ấy năm tính tình Lệ Phong cũng không phải là tiếc chữ như vàng nữa, dù sao cũng làm mẹ rồi.

“Cứ giao cho muội xử lí ả đi.” Minh Châu cười tà nói.

Độc Cô Thảo nhìn nàng mỉm cười, Minh châu nhìn thấy ủ rũ lên tiếng: “Thì đưa cho Zổ tỷ trước, tháng sau lại đưa cho muội.” 

Độc cô Thảo hài lòng gật gật đầu, không nhìn nàng ta nữa, Kỳ Nhi lắc đầu hết cách, chúng tỷ muội cũng không biết nói gì cả.

(cứ đến đây thôi, ai xử tiếp muội đi, hành nó cho đến chết, Pn này còn một màn đám cưới mở đầu cho một chuyện khác nữa.)

Năm ngày sau.

Pháo hoa ngập trời, tiếng kèn trống đón dâu linh đình, các cô nương trong Mãn Nguyệt Lâu người cầm lì xì, người cầm bánh phu thê đứng trước cửa phân phát cho mọi người, cả tòa nhà Mãn Nguyệt Lâu treo vải đỏ rực rỡ, chói mắt, người ra vào tấp nập không ngừng.

Hôm nay chính là lâu chủ phu nhân Tuyết Vũ lâu “thú thê” cho con trai, con dâu lại chính là một nam nhân, dù nam phong thịnh hành nhưng chưa ai lại đi lấy một nam nhân vào nhà làm thê tử chính thức bao giờ.

Tiếng kèn của đội đón dâu dừng trước cửa Mãn Nguyệt Lâu, đội dâu dài từ tướng quân phủ đến Mãn Nguyệt Lâu, hàng tá các loại lễ vật, vải vóc, hương liệu, bảo vật, kim ngân nối đuôi nhau tiến vào Mãn Nguyệt Lâu.

đi đầu đội dâu là một cổ kiệu do 8 con bạch mã kéo xe, rèm xe màu đỏ như lửa, bên trong ngồi một nam nhân mặc hỉ phục, anh tuấn mà xinh đẹp, dù nam nhân không thể dùng từ này nhưng không thể dùng từ nào nữa để diễn tả, nam nhân mặt mày loan loan, gương mặt vừa phấn khởi vừa lo lắng.

Kiệu dừng trước lại, có một nam anh tuấn khác đem theo một chút nét trẻ con lại vài phần thành thục cười nhẹ nhìn người trong kiệu, vươn ra bàn tay đưa đến trước kiệu, từ trong một ngọc thủ trắng nõn mảnh khảnh như nữ nhân đặt vào bàn tay ấy.

Hiên Viên Dật dẫn theo thê tử đến trước đại sảnh động nghẹt người, Kỳ Nhi và Hiên Viên Hạo ngồi chủ vị, các tỷ muội chia nhau ta ngồi hai bên, ai nấy thần tình vui vẻ, dù sao cũng hơn mười năm rồi trong lâu mới có chuyện vui như vậy.

Hiên Viên Dật và Nam Cung Lân không đội khăn hỉ tiến vào quỳ xuống hướng hai người chủ vị cúi lạy, bái xong thiên địa cũng không gấp động phòng, dù sao cũng là hai cái nam nhân không cần giống như tân nương trong phòng chờ chồng, tùy ý có thể tiếp rượu của bạn bè xung quanh.

Hiên viên Dật cũng không cho ái thê đi tiếp rượu mà là bưng lên hai chén trà tiến về phía mẫu thân và phụ thân lần nữa quỳ xuống:

“Phụ thân, mời dùng trà.”

“Phụ thân, mời…. dùng trà.” Lần đầu tiên gọi Hiên Viên thúc thúc là cha, Nam Cung Lân cảm giác hơi kì lạ.

Hiên Viên Hạo uống trà do trưởng tử cùng con dâu dâng lên, khẽ gật đầu, mỗi người cho một cái hồng bao, một câu cũng chưa nói, phảng phất hết thảy đã muốn biểu lộ tại vẻ tươi cười trên khuôn mặt.

“Mẫu thân, mời dùng trà.”

“Mẫu thân, mời dùng trà.”

Kỳ Nhi cười tủm tỉm uống xong trà, hai tay nâng Nam cung Lân dậy, nói: “Lân nhi à, nơi này về sau vĩnh viễn chính là nhà của con, có chuyện gì không hài lòng cứ nói với ta, nếu tên tiểu tử kia dám bắt nạt con, ta tuyệt đối giúp con không giúp hắn.”

“Mẫu thân sẽ không có chuyện đó đâu.” Hiên Viên Dật kéo tay thê tử lại tránh cho thê tử bị mẫu thân ăn đậu hủ mà chết dưới tay phụ thân lúc nào cũng không biết.

Nam Cung Lân tuy không muốn nhưng gương mặt vẫn đỏ lên một chút, càng làm tăng nét kiều diễm lạ thường, Hiên Viên Dật nhìn thấy hận không thể nuốt tươi hắn luôn, nhưng không thể vẫn là không thể nếu hôm nay không dâng trà hết cho các thúc thúc, a di, thì đừng phòng động phòng yên ổn.

“Ta nói Dật nhi ngươi, cảm tình cùng Lân Nhi cho dù có tốt cũng không cần phải lúc nào cũng biểu hiện ra ngoài, có phải muốn làm cho Bạch cô cô của con hâm mộ hay không? Tay đến bây giờ còn nắm chặt, cũng phải để cô cô của con có cơ hội sờ đến tay Lân Nhi chứ, con nói được không?” Bạch Vân Phi cười đến hai mắt đều loan lên, nhìn hai người vẫn đang nắm chặt tay trêu ghẹo nói, lời nói vừa dứt cả đại sảnh mọi người đều cười ầm lên.

Hiên Viên Dật hắc tuyến: “Bạch cô cô, quản giáo phu quân của cô cô , đều đã làm cha của ba hài tử rồi còn như thế.”

“Lân Nhi,  Bạch cô cô chúc hai người ân ân ái ái, hạnh phúc mỹ mãn, bạch đầu giai lão.” Tiểu Miêu mỉm cười lấy ra hồng bao đưa cho hai người. Nhận lấy hồng bao hai người đi đến trước mặt đại thư kí Mãn Nguyệt Lâu — Lệ Phong.

Lệ Phong tính tình lạnh lùng chỉ thản nhiên nói: “Nhất định phải hạnh phúc.” Cái gì cũng chưa nói, bất quá năm chữ cũng đã đủ bao hàm sự chúc phúc cùng yêu thương đối với cháu trai của mình.

“Lân Nhi về sau nhất định phải thường xuyên ghé vào Thiên Sứ Các, chỗ của ta có rất nhiều thứ thú vị cho con xem.” Một nữ tử mặc váy dài màu tím nhạt tiến lên vài bước kéo lấy tay Nam Cung Lân tranh thủ ăn đậu hủ mĩ nam.

“Minh Châu nói cái gì, miệng lưỡi lanh lợi những lời tốt đẹp đều bị muội giành hết.” Dương Liệt Hỏa cười khanh khách đánh vào tay của Minh Châu đang kéo lấy tay Nam Cung Lân.

“Đúng đó, ta cũng không biết nương tử của ta sinh như thế nào lại mồm mép lanh lợi như thế.” Phong Khiếu Hoa cười tiếp lời.

“Còn phải phải do thúc thúc nuông chiều hay sao.” Hiên Viên Dật tiếp nhận hồng bao nói.

“Tiểu tử nhà ngươi đừng để cho chúng ta thấy ngươi cưng chiều Lân Nhi nếu không thì biết tay chúng ta.” Nguyệt Tĩnh Dạ lên tiếng.

“Dật nhi, về sau đã là người lớn, tốt nhất vợ chồng phải hòa thuận mỹ mãn nha, nhớ kỹ thê tử là lấy về để thương, không thể khi dễ.” Tử Như khó được nghiêm túc nói.

Mang theo Nam Cung Lân đi đến trước mặt Ngân Phong thúc thúc, tính tình của thúc thúc này của bọn họ nghiêm túc trầm ổn, lúc này Ngân Phong vỗ vỗ vào vai của Hiên Viên Dật nói: “Dật nhi, rốt cuộc trưởng thành, về sau không còn là tiểu hài tử nữa, làm việc gì cũng phải suy nghĩ cho thê tử, như vậy mới là một hảo trượng phu.”

Độc Cô Thảo cười tủm tỉm nói: “Dật Nhi a~, về sau có người quản, có thê tử tốt như vậy, nhìn con về sau còn có thể giống như một con ngựa hoang hay không, nhớ phải thường xuyên đem thê tử đến Thảo Phong Các của ta nha.”

Triệu Minh Hàn và Từ Trường Tuyết xưa nay vẫn là người ít nói, chỉ đưa hồng bao cho hai người rồi thôi cũng không nói thêm gì cả, đúng lúc Hiên viên Dật định đưa thê tử đi động phòng lại nhảy đâu ra vài tiểu hài tử chen vào kéo lấy tay thê tử hắn ríu rít nói.

“Lân ca ca,  nhất định phải đem Dật ca áp chế, bằng không cái đuôi của Dật ca nhất định sẽ vểnh lên trời.” Con gái nhỏ của Lãnh Minh châu nghiêm trang nói.

Vừa nói xong cả đại sảnh nhất thời lại bùng nổ một tràng cười, Hiên Viên Dật xanh mặt nói: “muội nói bậy bạ cái gì hử.”  vừa nói vừa đưa tay béo má muội muội.

Phong Như Minh vểnh môi hướng Kỳ Nhi nói: “Kỳ Nhi a di xem, là thế đó, Dật ca quá khi dễ người.”

Đỗ Nhất cười to nói: “Nói rất đúng, nói rất đúng, không hổ là con gái của Minh Châu,  ha ha.”

Nam Cung Lân nhìn cảnh tượng trước mắt cảm thấy hạnh phúc dạt dào, mọi người không nghi kị hắn là nam nhân vẫn tiếp nhận hắn. yêu thương hắn như nhi tử, từ nhỏ đã mất mẹ, bây giờ lại có một đại gia đình bên hắn thật sự là ngoài sức tưởng tượng.

“A di, thúc thúc, mẫu thân, phụ thân, đại tẩu ở đâu? Vân Thiên cùng bọn đệ đệ đến xem tân nương tử.” Ngay cửa đại sảnh có năm sáu tiểu hài tử chạy ùa vào.

Ngồi ở gần cửa nhất Lãnh Ngân Phong đứng dậy, ôm ấy lấy một tiểu hài tử vừa chạy vừa ngã, cười nói: “Vân Thiên, chạy chậm một chút, còn nhỏ như vậy giành giật chạy đi xem “tân nương tử” làm gì.”

Mới hơn mười tuổi Vân thiên con trai lớn của đại tú bà nói: “Vân Thiên cùng huynh đệ đến xem tân nương tử, xem tân nương tử, tam thúc thúc, tân nương tử đâu?”

Từ Trường Tuyết bước lại đưa tay ôm lấy trưởng tử nói: “Gọi phụ thân.”

“Phụ thân, xem tân nương tử.” Vân Thiên vùng vẫy thân thể bé xíu quay đầu loạn nhìn xung quanh.

“Lân ca ca là tân nương tử sao?” Trong đám tiểu hài tử Triệu Minh Tử Duật ngẩng đầu nhìn Nam Cung Lân hỏi.

Lãnh Lăng Thiên tuy tuổi còn nhỏ lại nghiễm nhiên đã có phong thái của đại nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú ngửa lên nhìn Nam Cung Lân, đôi con ngươi đen nhánh đặc biệt sáng ngời đánh giá Nam Cung Lân từ trên xuống dưới, đột nhiên tiến lên đẩy ra Triệu Minh Tử Duật một tay kéo lấy tay Nam Cung Lân, một tay túm lấy vạt áo của Nam Cung Lân, dùng sức kéo xuống, Nam Cung Lân nhìn Lăng Thiên nửa ngày mới chậm rãi ngồi xuống.

Trong đại sảnh cũng yên lặng lại chăm chú nhìn theo cặp đôi Lăng Thiên và Nam Cung Lân kia, các nữ nhân cũng hiếu kì, Lăng Thiên muốn làm cái gì nha.

Lăng Thiên chờ Nam Cung Lân ngồi xuống, duỗi hai tay ôm lấy cổ Nam Cung Lân, để sát vào mặt Nam Cung Lân hôn một cái, sau đó Lăng Thiên ôm chặt cánh tay Nam Cung Lân nói: “Mỹ nhân,  đừng gả cho Dật ca, chờ Lăng Thiên trưởng thành, Lăng Thiên muốn cưới Lân mỹ nhân a~.”

Trong đại sảnh nhất thời ầm ĩ, Tử Dương ôm bụng cười nói: “Zổ tỷ, con của tỷ  cùng cháu của tỷ tranh thê tử, ha ha, Lăng Thiên của chúng ta có tiền đồ, có tiền đồ.”

Vân Thiên cũng không chịu thua nhảy ra khỏi cái ôm của phụ thân,bổ nhào vào trong lòng của Nam Cung Lân, hôn một cái mới ngọt ngào nói: “Ta cũng muốn cưới Lân  mỹ nhân.” Nam Cung Lân thở dài không biết nói gì,  nhưng cũng vươn tay ôm lấy Vân Thiên.

Tiểu Miêu phì cười nói: “Dật Nhi, con có đối thủ.”

Kỳ Nhi cười ha hả nói: “Con dâu Lân Nhi của ta già trẻ đều ăn a, Dật nhi…. ha ha.” Những người khác đều cười đến ngã trái ngã phải, trong đại sảnh ngay cả những hạ nhân, một đám đều che miệng cười không ngừng, ngồi ở cạnh thượng vị Tử Như và Độc Cô Thảo đã sớm cười đến ngã ra ghế, mị lực của Nam Cung Lân quả thật không thể coi thường.

Các nữ nhân khác vừa cười vừa đưa ngón tay cái hướng về phía đại tú ba và nhị thư kí, con của hai người đúng la danh bất hư truyền nha.

Hiên Viên Dật tuy lãnh tính nhưng cũng không thể nhìn được, nhất thời tức đến sôi máu, Lân Nhi là của hắn không để cho ai dành lấy đâu, Hiên Viên Dật tức thì ôm lấy Nam Cung Lân còn đang khó xử phi thân về tân phòng của hai người.

Một trần cười vang dội đánh thẳng vào màn nhĩ của đôi tân nhân đang chạy trốn kia, nhưng từ đầu đến cuối chưa ai thấy Hiên Viên Tuyết và Hiên Viên Lân đâu cả, muốn biết sự tình thì phải đón xem phiên ngoại sau thôi.

Mọi người hạnh phúc vui vẻ cùng phu quân của mình, hài tử của mình, tiếng cười không ngớt.

Mãn Nguyệt Lâu vẫn là Mãn Nguyệt Lâu, cho dù năm tháng thay đổi người trong lâu vẫn thế, không ai có thể khi dễ họ, cướp người từ trên tay của họ, nếu không phải trả một cái giá thật là đắt.

Hoàn Phiên Ngoại Cường Đoạt “Mỹ Nhân”.

_______________________________________________

Hết Phần 4

Advertisements

30 thoughts on “[CVXTTPN] Phiên Ngoại: Phần 4 Cường Đoạt “Mỹ Nhân”

          • ==” võng du
            lâu rồi con chưa đọc, võng du đọc mệt quá, định làm 1 bộ hệ liệt võng du nè. có 2 chi à, chi nhất ngôn tình chi nhị đam mỹ ^^

          • uh tên mấy cái nguyên liệu để tiến hành chế tạo rồi, mấy bộ trang bị, thần khí, kĩ năng của các bang phái, chức nghiệp đủ cả!!1 lại còn tên mấy nhân vật, các thuật ngữ trong GO. Lâu lắm sư phụ không chơi nên giờ chả nhớ nữa!!!

          • đọc võng du để nhớ lại đi
            chứ mà con chơi cũng có biết cái gì đâu, chơi đại nên rốt cuộc giờ chả biết khỉ gì, phải mò võng du để viết
            trang bị thần khí thì thử mô phỏng trong các game là ok

          • sao ở đâu cũng nghe cái TL thế này ==”
            con trước giờ chơi cao nhất là cấp 30 – 40 cũng có 1 con cấp 50 của game thần tiên vui vẻ còn mấy game khác chơi ít lắm, giờ chả nhớ cái mật khẩu, luyện hồi hè cho đã giờ quên luôn
            cơ mà game thần tiên đó mau lên cấp lắm, con chơi có 1, 2 tuần là lên tận cấp 20 -30 rồi chỉ cần luyện thêm thời gian là lên cấp cao nhanh cực kỳ

          • sư phụ chuyển qua thần tiên đi
            con thấy bên đó lên quá trời nhanh luôn á
            hình tượng nhân vật ko đẹp = mấy game kia bù lại nhìn dễ thương mà mau lên cấp nữa

  1. Pingback: [Update] Mãn Nguyệt thâu tâm hệ liệt « Mãn Nguyệt Thâu Tâm

  2. muahahahaha
    Lăng Thiên con giỏi lắm
    ko uổng công mẫu thân đọc cho con mất trí rồi đạp ra giang hồ a~
    =))))))
    nhưng mà giết hơn 2000 ng??????????
    có ai đăng kí ngược công chúa ko?

  3. Kỳ nhi tỷ yêu dấu
    con gái lớn muội thật sự mà nói trong truyện lần này quá mức lanh lợi ngây thơ rồi ==”
    tỷ đổi thành con gái nhỏ Lãnh Như Giai đi
    chứ mà con gái lớn của muội nó lãnh tính lắm có khi sàng sàng cỡ Dật nhi của tỷ đó

  4. thôi công chúa này nhường cho Thiên Sứ đấy
    nhưng mà tỷ muốn hỏi
    lúc đó Lăng Thiên cũng 14t rồi, tính ở hiện đại cũng là lớp 7, lớp 8 rồi mà muội tả như mới 4,5 t là sao?

ლ(¯ロ¯ლ) | (ღ˘⌣˘ღ) | ‎(ღ¯ ﹃¯ღ) | (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | (╯‵□′)╯ ︵┻━┻ | -_-凸 | ↖(^ω^)↗ | Σ( ° △ °|||) | ●︿● | o(︶︿︶)o | (^_−)−☆ | (⊙o⊙) |╭ (╰_╯) | ︵( ̄▿ ̄︵) | ♉( ̄▿ ̄)♉ | (︵ ̄▿ ̄)︵ | س( ° △ °|||) | (▰˘◡˘▰) |╮(╯▽╰)╭ | ლ(¯ƒچ¯ლ) | ~(‾▿‾~) | ≧▽≦ | ≧ ◡≦ “ | (ノಠ益ಠ)ノ︵ ┻━┻ | щ(ಠ益ಠщ) | (*ノ´Д`)ノ | ╰⊙═⊙╯| \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (*´▽`*) | щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s