[CVXTTPN] Phiên Ngoại: Phần 3 Cường Đoạt “Mỹ Nhân”


Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Series: Mãn Nguyệt Thâu Tâm hệ liệt

Tác giả: Nguyệt Kỳ Nhi

*PN này tặng cho Zổ tỷ thân yêu :-*, chúc tỷ thi tốt, tỷ của em cố lên, bravo

 _______________________________________________

Phiên Ngoại: Cường Đoạt “Mỹ Nhân”

Phần 3:

         Bảy ngày sau.

“Mẫu thân, mọi thứ đã theo căn dặn của người mà làm xong.” Hiên viên Dật từ ngoài bước vào, nhìn một mẫu thân một thân y phục trung tính đang nằm trên giường trúc ngoài sân.

“Hảo.” Kỳ Nhi  nhìn con, một tay chống giường ngồi dậy tóc không buộc như thác chảy xuống vai biết bao nhiêu là liêu nhân.

“Tiếp theo phải làm sao.” Hiên Viên Dật bước qua, đưa tay lấy chén trà bên cạnh đưa cho mẫu thân.

“Chờ.” Kỳ Nhi nhấp một ngụm nói.

“Chờ” Hiên viên Dật nhíu mày, chỉ còn có ba ngày nữa Lân phải thành thân còn chờ cái gì?

“Chờ cá cắn câu.” Đưa chén trà lại cho con, Kỳ Nhi nằm xuống gối đầu lên chân trưởng tử nhắm mắt lại.

“Mẫu…”

“Kỳ Nhi.” 

Một tiếng nói trầm ổn cất lên chặn lại câu nói của Hiên Viên Dật, hắn nhìn lên phát hiện là phụ thân tay đang cầm một cái khay đựng chén canh tỏa khói nghi ngút, bước qua cổng vòm đi vào, nhìn mẫu thân đang gối lên chân hắn liền nhíu chặt chân mày lại với nhau.

“Phụ…” chữ  “thân” còn chưa được nói ra thì đã bị điểm huyệt, phụ thân đặt chén canh xuống cái bán đựng trà, đưa tay bồng mẫu thân lên không nhìn hắn quay đầu bước đi.

Phụ thân của hắn luôn là như thế, luôn thích ăn dấm chua, ngay cả nhi tử của mình cũng không bỏ qua, không biết hắn phải bị phạt ngồi như  vậy trong bao lâu.

“Ca sao lại ngồi đây,..A muội biết rồi, lại bị cha phạt nữa đúng hay không.” Hiên Viên Tuyết cuối nửa người nhìn đại ca đang ngồi bất động.

Hiên Viên Dật không thể nói chuyện, chỉ có thể chớp mặt một cái xem như là khẳng định cho phán đoán của muội muội.

“Để muội giải thử xem.” Hiên Viên Tuyết hăng hái xoắn tay áo chuẩn bị, dọa cho Hiên viên Hạo một thân mồ hôi lạnh, muội muội này của hắn nếu là về y dược và độc dược thì xem như là tốt lắm, nếu như về võ công và huyệt đạo giao vào tay nàng không chết cũng chỉ còn nữa cái mạng.

Hiên viên Dật liều mạng hướng muội muội chớp mắt bảo nàng ngưng lại, nhưng Hiên viên Tuyết không biết con tưởng ca ca đang cổ vũ bảo nàng cố lên, thế là tinh thần bừng bừng đưa tay điểm ngay một huyệt vị trước ngực Hiên Viên Dật.

Huyệt nàng ta điểm trúng chính là ưng song, huyệt đó khi điểm trúng chính là làm cho máu không thể chảy về tim, xuất hiện tình trạng choáng váng, đó là bình thường, nhưng Hiên Viên Dật đang bị điểm trụ huyệt định thân và các đại huyệt lớn, máu không thể lưu thông về tim thì chỉ có một con đường……dẫn đến điện diêm vương.

Sắc mặt Hiên viên Dật ngày càng đỏ lên từng chút một, do máu không lưu thông ứ động tại não mà sinh ra, Hiên viên Tuyết vẫn hồn nhiên không biết, cũng mặc kệ ca ca đang chớp mắt liên tục chỉ lo tìm huyệt rồi lấy tay điểm lên, qua vài cái nữa Hiên Viên Dật thật sự sắp chết rồi.

May mắn lúc đó Độc cô Thảo đang bế Lãnh Bạch Nguyệt đi qua, bước lại xem không khỏi đen mặt, nàng đưa tay điểm vài cái giải huyệt đạo cho cháu của mình, trách mắng cháu gái làm ẩu suýt hại chết ca ca một phen, lại thuận khí cho cháu trai một lúc rồi bế Lãnh Bạch Nguyệt đi tiếp.

“Ca ca muội xin lỗi.” Hiên viên Tuyết hai mắt hồng hồng cuối đầu đứng trước mặt Hiên viên Dật.

“Được rồi, ca không trách muội.” Hiên Viên Dật thu tay, bất đắc dĩ nhìn muội muội.

“thật sao?” Hai mắt Hiên Viên Tuyết mở to nhìn ca ca.

Nhìn cặp mắt “nai con” giống hệt mẫu thân Hiên Viên Dật làm sao giận nổi: “Thật.” ngay khi hắn nói xong một trận gió xét qua kèm theo tiếng nói: “Vậy muội không làm phiền ca nữa, muội đi trước.”

Nhìn theo bóng muội muội chạy xa Hiên Viên Dật đứng dậy, đi ra khỏi Mãn Nguyệt Lâu, thong thả đi về phía tướng quân phủ, Lân của hắn đang chờ, năm ngày vừa qua lo bận việc mẫu thân giao phó cũng chưa thân mật cùng y lần nào, lần này phải đền bù lại. Nghĩ đến người kia khóe môi Hiên Viên Dật nở nụ cười ôn nhu, khiến cho thiếu nữ, thiếu phụ đang đứng ven đường mê mẩn nhìn theo.

.

.

Hoàng Cung Thùy Thiên Quốc.

“Hoàng thượng, Bộ công thượng Thư đại nhân cầu kiến.” Thái giám đi vào nói.

“Truyền.” Hoàng đế hạ lệnh.

“Truyền Thượng thư đại nhân vào tiếp kiến.” Thái giám đi ra ngoài cất lên giọng the thé.

“Hoàng thượng đại sự không tốt rồi.” Bộ công thượng thư Trương Tuấn từ ngoài chạy vào.

Hoàng đế ngồi trên long tọa đang phê tấu chương ngẩn đầu lên nhìn hắn, hằng giọng nói: “Có chuyện gì.”

Trương Tuấn quỳ xuống hành lễ mới nói: “Bẩm hoàng thượng, Mãn Nguyệt đột nhiên cho hơn một trăm thuyền lớn chặn ngay cửa sông và các nơi quan trọng trên đường thủy, làm thế nào cũng không chịu di chuyển, thỉnh hoàng thượng hạ lệnh.”

Bạch Thiên nhíu mày nói: “Họ đưa thuyền ra làm gì, có nói lí do không.”

Trương Tuấn đắng đo một chút mới nói: “Bẩm hoàng thượng, họ nói muội muội của nhị thư kí Mãn Nguyệt Lâu là Nguyệt Kỳ Nhi làm mất con dâu…nên…nên cho người chặn đường sông tìm kiếm.”

“Hoang đường, nếu như là rớt xuống sông thì cũng đâu cần huy động lực lượng lớn như vậy.” Long nhan phẫn nộ lấy tay đập mạnh xuống bàn, tức giận nói.

“Bẩm hoàng thượng, Nguyệt Kỳ Nhi nói con dâu nàng ta là bị người bắt mất nên phải chặn lại các cửa sông khi nào tìm được thì thôi.” Trương Tuấn trong lòng mồ hôi đổ ào ào, Mãn Nguyệt Lâu thế lực mạnh bằng một quốc gia, trãi rộng tam quốc không thể xem thường.

Nói như vậy nếu như một ngày còn chưa tìm được thì còn phong tỏa đường thủy, chẳng khác nào là muốn hủy đi giao thương đường thủy, đối với đất nước là một tổn thât nghiêm trọng.

“Hoàng thượng, bộ binh thượng thư cầu kiến.” 

“Truyền.”

Chốt lát sau, bộ binh thương thư Mạc Thân đã đến, trước hành lễ sau đó bẩm báo: “Bẩm hoàng thượng, Mãn Nguyệt Lâu phái ra hơn hai ngàn cao thủ chặn hết tất cả đường có thể thông đến Kha Lạp quốc, và một số đường bộ quan trọng đến La Tuyền quốc, Diễm Minh quốc.”

“Cái gì.” Vậy chẳng khác nào là cô lập Thùy Thiên: “Lí do là gì?”

“Bẩm hoàng thượng, Nguyệt Kỳ Nhi nói có người bắt cóc con dâu của nàng, nên phái người chặn lại tìm kiếm.” Mạc Thân cũng run rẩy không kém gì Trương Tuấn, đã bao lâu rồi bọn họ chưa từng thấy hoàng thượng phẫn nộ như vậy.

“Bộ Công thượng thư cầu kiến.” 

“Cho vào.” Bạch Thiên hoàng đế không kiên nhẫn nói.

“Thần..” Bộ Công thượng thư Hằng Tu định hành lễ thì bị hoàng đế phủi tay.

“Không cần, nói, lại chuyện gì.”

“Bẩm hoàng thượng, Mãn Nguyệt Lâu Nguyệt Kỳ Nhi cũng chính là lâu chủ phu phân Tuyết Vũ Lâu, nàng ta vừa hạ lệnh không được cung cấp vải vóc trên thị trường, hơn nữa còn bỏ ra một số tiến lớn thu mua các loại tơ tằm, hiện giờ tình hình vô cùng khủng hoảng.” Hằng Tù cung kính nói, hắn cũng rất ngạc nhiên khi nghe tin này, làm vậy chẳng khác nào là chống đối với triều đình.

“Phản, phản rồi, một dân phụ tầm thương dám ngang nhiên đối nghịch cùng triều đình.” Hoàng đế tức giận đến gương mặt đỏ bừng, hét xong một tiếng choáng váng ngồi lại trên long tọa.

Các đại thần âm thầm run rẩy trong lòng bổ sung: nàng ta cũng không phải dân phụ tầm thường đâu a~ bệ hạ.

“Nói, lần này lại là vì cái gì?” Hoàng xoa xoa thái dương yếu ớt nói.

“Bẩm hoàng thượng, nàng ta nói sắp cưới dâu nên cần chọn loại vải tốt nhất.” Hằng Tu cung kính nói.

“Hoàng thượng giữ gìn long thể.” Tổng quản thái giám bên cạnh nhắc nhở.

“Các khanh ai có biện pháp gì không?” hoàng đế nhỏ giọng nói, Mãn Nguyệt Lâu cũng không thể đụng vào, nơi đó có cao thủ đứng đầu quần hùng, có người hiệu triệu võ lâm, có nữ hoàng Diễm Minh Quốc, có vương phi La Tuyền Quốc, và con dâu của của hắn.

Không nói mấy cái địa vị thì riêng thế lực của Mãn Nguyệt Lâu đã có thể làm bá chủ một phương rồi, tuyệt không thể xem thường, độc quyền nghành muội, gạo. vải vóc, hương liệu, còn là một thương nhân lớn trong nghành tiền trang, vận chuyển đường thủy và đường bộ, bảo tiêu,……

“Hoàng thượng, chẳng phải nàng ta nói mất con dâu sao chúng ta chỉ cần giúp nàng ta tìm về là xong.” Trương Tuấn khẽ liếc nhìn hoàng thượng, nói.

“Tốt, vậy cứ theo ý khanh mà làm, đến xem con dâu nàng ta là ai? hình dạng ra sao? phát họa rồi truyền đi.” Hoàng đế phất tay cho mọi người lui.

.

.

Mãn Nguyệt Lâu.

“Lâu chủ, có ba vị thượng thư muốn gặp Kỳ Nhi tiểu thư.” Một nha hoàn đứng trước phòng lâu chủ Mộ Dung Tử Như nói.

“Đưa bọn họ đến Nguyệt Ảnh Lâu.” Tử Như trong phòng nói vọng ra.

“Vâng, nô tỳ cáo lui.” Nha hoàn vâng lệnh lui ra ngoài dẫn ba người kia đến Nguyệt Ảnh Lâu.

“Vân Thiên, mẫu thân dạy đến đâu rồi.” Trong phòng Tử Như đang ngồi trước bàn, bên cạnh là con nàng Vân Thiên, trên bàn là một cuốn sách thật dày.

“Mẫu thân, đến chỗ này.” Vân Thiên đưa tay chỉ một chỗ trên quyển sách.

“Uhm, cái này là sinh tử văn, tức là….” Bài học giảng giải về danmei của tú bà kéo dài đến khi cơm chiều mới ngưng.

“Tiểu Thư, có ba vị đại nhân xin gặp.” Nha hoàn đưa ba người đến đại sảnh, đi vào trong đứng ngoài phòng Kỳ Nhi nói.

“Ân, ta ra ngay.” Kỳ Nhi đang đùa giỡn cũng Lân Nhi của nàng nghe thế trên mặt nở nụ cười bí hiểm, cá cũng cắn câu rồi.

 Để Lân nhi chạy đến Thảo Phong Các, nàng ung dung bước ra bên ngoài, trong đại sảnh đã có ba người nam tử tuổi chừng ngoài 40 đang ngồi, thần tình lo lắng mà khẩn trương, gặp nàng bước ra ba người động loạt đứng vậy chấp nay nói: Phu nhân hảo.”

“Ba vị mời người.” Khẽ cười đưa tay mời.

Ba người ngồi xuống ngắm vị cô nương trước mặt, gương mặt không quá hai mươi, mày liễu xinh đẹp, mắt phượng câu nhân, môi đỏ căng mộng, tóc đen như mực mềm mại khẽ lay, dáng người thon thả, xinh đẹp kiều mị không thể nói hết. Bọn họ cho dù từng nghe danh của nàng cũng không thể được gặp riêng thế này, đây có lẽ là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng.

“Ba vị đến đây không biết có chuyện gì?” Kỳ Nhi mỉm cười tay nâng tách trà lên dùng nắp trà gạt lá trà đi khẽ mở môi anh đào nhấp một ngụm, cũng không chấp nhất bọn họ cứ nhìn nàng chằm chằm.

Ba người nhìn nàng uống trà cũng không khỏi nuốt xuống một ngụm nước trong miệng, ánh mắt bị động tác cao quý mà thanh nhã của nàng thu hút.

Cũng là bộ binh thượng thư Mạc Thân định thần lại trước, đứng lên chấp tay nói: “Chẳng hay con dâu phu nhân mất tích khi nào, mất tích ở đâu, có biết là do ai hay không?”

Kỳ Nhi nhìn hắn buông tách trà xuống, khẽ thở dài một bộ dáng đau khổ: “Con dâu của ta mất tích vào bảy ngày trước, mất tích tại hoàng cung, người bắt thì đương nhiên biết.”

“Vậy tốt quá, thỉnh phu nhân nói người đó là ai chúng ta sẽ giúp người cứu trở về.” Trương Tuấn vui mừng quên mất là Kỳ Nhi nói mất tích tại hoàng cung.

“Aiz, người này địa vị thật lớn.” Kỳ Nhi lắc đầu ánh mắt sầu não.

“Hoàng thượng sẽ thay phu nhân làm chủ, thỉnh người cứ nói.” Hằng Tu cũng gấp gáp.

“Người bất mất con ta đích thị là hoàng thượng.” Kỳ Nhi ánh mắt lóe lóe nhìn cả ba.

Ba người giật mình hít một ngụm khí lạnh, không ngờ người mà nàng ta nói là hoàng thượng, đây chẳng khác nào phạm thượng, hơn nữa hoàng thượng không hề tuyển phi thì làm sao bắt mắt con dâu của nàng.

“Phu nhân…” Hằng Tu lên tiếng muốn chất vấn lại bị Kỳ Nhi lạnh lùng đánh gãy, sắc mặt nàng ta thay đổi còn nhanh hơn lật sách.

“Miễn, bản phu nhân nói hoàng thượng thì chính là hoàng thượng, các ngươi về hỏi xem bảy ngày trước hắn đã gả ai đi, tự khắc sẽ rõ, nếu không trả con dâu bản phu nhân trở về, hừ, hậu quả các ngươi tự gánh lấy.”

Kỳ Nhi nói xong phất tay áo bỏ đi, để lại ba người ngây ngốc một thân mồ hôi lạnh, lúc nãy đã mơ hồ cảm nhận được sát khí trên người của nàng ta, không khỏi hoảng sợ.

“Hoang đường, nào có ai ngang ngược như nàng ta, trẫm bảy ngày qua chưa từng gả đi bất cứ vị cô nương nào cả.” Hoàng Đế vì việc này mà bệnh đang nằm trên giường, thái y luôn túc trực một bên.

“Hoàng thượng tam vương gia và tam vương phi cầu kiến.”

“mau mau cho vào.” Hoàng thượng trên giường kích động, vẫn là tam hoàng nhi có hiếu nhất nghe tin liền đến phân ưu cho trẫm.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.” Bạch Vân Phi và Tiểu Miêu cùng cuối người hành lễ.

“Miễn lễ, hoàng nhi con chắc đã nghe tin vậy mau kêu thê tử con khuyên tỷ muội của nàng.” Hoàng đế kích động nắm tay tam tử.

“Phụ hoàng, con cũng đã nghe tin, nhưng con nghe nói người đã gả con dâu của Kỳ Nhi muội muội cho Kha Lạp cũng không thể trách muội ấy.” Tiểu Miêu đứng bên cạnh, một bộ dáng nhàn nhạ nói.

“Ta nào có, Linh Nga con nói oan cho phụ hoàng.” Trước mặt nhi nữ hắn cưng nhất vẫn là không thể nào tức giận được.

“Phụ hoàng, con dâu của Kỳ Nhi muội cũng không phải là nữ.” Một câu nói của Tiểu Miêu như một trái bom ném vào đầu của mọi người, đương nhiên đáp dựa theo những gì Kỳ Nhi đã nói với ba vị đại nhân và một câu nói trên của Tam vương phi thì người đó chính là — Nam Cung Lân

“Là Nam Cung khanh gia.” Hoàng đế cũng không tin vào tai của mình, tuy thịnh hành nam phong nhưng không ngờ Nam Cung Lân cũng là…

“Nam cung tướng quân là….nguyện ý sao.” Trương Tuấn nhìn tam vương phi e dè hỏi.

“Cái đó còn phải nói, nếu không các ngươi cho là muội muội của ta cường thưởng dân nam sao…không…là cường thưởng quan nam sao.” Tiểu Miêu cười lạnh nhìn ba vị thượng thư.

“Nhưng thánh chỉ đã hạ.” Hoàng đế bất lực nói.

“Cái đó cử để cho muội ấy an bài đi, phụ hoàng chỉ cần đừng nhún tay vào nữa.” Bạch Vân Phi rốt cuộc lên tiếng, tránh cho phu nhân nhà mình đông lạnh hoàng cung, cứ đụng chạm đến các tỷ muội của nàng là y như rằng sẽ có bão tuyết quét qua.

“Được mọi sự tùy nàng ta.” Hoàng đệ nói xong, lâm vào mê man.

________________________________________________________

định là chương 3 sẽ hết nhưng tình tiết kéo dài ngoài sức tưởng tượng, khi viết rồi mới thấy, nên sẽ có chương 4 vì chương này Zổ tỷ cũng chưa xuất hiện và hành nhỏ công chúa kia.

Advertisements

8 thoughts on “[CVXTTPN] Phiên Ngoại: Phần 3 Cường Đoạt “Mỹ Nhân”

  1. Pingback: [Update] Mãn Nguyệt thâu tâm hệ liệt « Mãn Nguyệt Thâu Tâm

  2. cưng ơi, tên Tiểu Miêu chỉ có người ở MNL và nam 9 nhà ta đc phép gọi, còn hoàng thượng thì ta lấy tên khai sinh :))
    là Lam Linh Nga
    tên này ng` trg phủ tam vương gia và hoàng cung gọi

  3. =)))))
    ôi Dật Nhi mém chết thật là…
    =))))
    nàng Cua cũng thật biết cách dạy con nha.
    Ôg BT may là đồg ý đó, nếu ko cho cháu trai ôg ý thàh thụ hết =))))
    KN oai quá nha~

  4. Chúc thi tốt nha Tiểu Kỳ Nhi.

    Thiệt tình là cưng kéo ghê a, tỷ đang mong chở thấy mọi người xuất chiêu mừ…hẻm chịu đâu..ứ ừ…

    Pí ẹt: cưng viết sai chính tả kìa…

    Ôi lâu ta thiệt là khủng hoảng…nam mô cho kẻ nào động vào…

ლ(¯ロ¯ლ) | (ღ˘⌣˘ღ) | ‎(ღ¯ ﹃¯ღ) | (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | (╯‵□′)╯ ︵┻━┻ | -_-凸 | ↖(^ω^)↗ | Σ( ° △ °|||) | ●︿● | o(︶︿︶)o | (^_−)−☆ | (⊙o⊙) |╭ (╰_╯) | ︵( ̄▿ ̄︵) | ♉( ̄▿ ̄)♉ | (︵ ̄▿ ̄)︵ | س( ° △ °|||) | (▰˘◡˘▰) |╮(╯▽╰)╭ | ლ(¯ƒچ¯ლ) | ~(‾▿‾~) | ≧▽≦ | ≧ ◡≦ “ | (ノಠ益ಠ)ノ︵ ┻━┻ | щ(ಠ益ಠщ) | (*ノ´Д`)ノ | ╰⊙═⊙╯| \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (*´▽`*) | щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s