[CVXTTPN] Chương 12.2: Giải Độc


Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Series: Mãn Nguyệt Thâu Tâm hệ liệt

Tác giả: Nguyệt Kỳ Nhi

___________________________________________________

Chương 12.2: Giải Độc

            Hiên Viên Hạo cũng không vì nàng là muội muội của Kỳ Nhi mà nương tay, ai cản hắn gặp Kỳ Nhi đều không thể tha, Minh Châu chiêu chiêu hung hiểm đánh vào nơi chí mạng, Hiên Viên Hạo cũng vung kiếm đánh vào điểm hiểm yếu của nàng, giống như phải một mất một còn mới thôi.

Phong Khiếu Hoa đứng xem mồ hôi túa ra toàn thân, tay hắn nắm chặt kiếm đến thành màu trắng, hai người so chiêu quá nhanh hắn không thể tùy tay giúp đỡ nếu không còn nguy hại đến thê tử của hắn, mà các nam nhân cũng là đang chăm chú nhìn tìm ra sơ hở ra tay giúp muội muội kia.

Nhưng Minh Châu dù sao nội lực và kinh nghiệm chiến đấu cũng ít hơn Hiên Viên Hạo, qua nửa canh giờ đã rơi xuống thế hạ phong, Hiên Viên Hạo xẹt qua một kiếm ngay yết hầu Minh Châu kiếm chiêu nhanh như thiểm điện.

Minh Châu kinh hãi nhưng là thế tới quá nhanh không thể đỡ được, ba thanh kiếm khác xen vào đánh văng kiếm của Hiên Viên Hạo ra, Phong Khiếu Hoa kéo phu nhân ra sau bảo hộ, Lãnh Ngân Phong lãnh diện chĩa kiếm vào Hiên Viên Hạo, Bạch Vân Phi cũng giơ kiếm về phía trước đứng che phía trước Minh Châu.

         “Kỳ Nhi không ổn rồi, nàng ta xuất hiện triệu chứng kháng thuốc.” Tử Dương gương mặt đột nhiên trắng bệch.

“Sao lại như vậy?” Độc Cô Thảo trên tay đẩy mạnh truyền nội lực vào gấp gáp hỏi.

“Muội không rõ, có lẽ phải cần thêm chất dẫn thuốc nữa mới được.” Tử Dương thu lại thảo dược lại tiếp tục dùng kim châm lên cơ thể Kỳ Nhi, lúc này Kỳ Nhi đã gần như khỏa thân nằm trong lòng Độc Cô Thảo, trên người là vô số kim  châm dài ngắn, lớn nhỏ khác nhau.

“Có thể là do đứa trẻ.” Lệ Phong nói, đưa tay lau đi vệt máu trên miệng Kỳ Nhi.

“Tử Dương thuốc dẫn là gì? mau cho người đi lấy.” Tử Như nhìn thảm trạng của muội muội cũng suốt ruột không kém.

“Muội cũng chưa xác định, cần có thời gian mới được.” Tử Dương nghiến răng nói, uổng cho nàng là thần y mà bây giờ lại để sơ suất thế này.

“Vậy làm sao bây giờ? Kỳ Nhi…muội ấy?” Tiểu Miêu hai mắt đã hồng hồng, nhưng cố gắng bức mình không thể khóc.

“Chết tiệt, không lẽ để muội ấy….” Dương Liệt Hỏa mắng một câu, quay đầu đi chỗ khác không dám tiếp tục nhìn muội muội cứ liên tục nôn ra máu kia.

“Cứ để muội ấy nôn máu ra như vậy không ổn đâu.” Độc Cô Thảo trừng mắt nhìn Tử  Dương.

“Tử Dương, mau nghĩ ra cách gì đi.” Tử Như bình thường trầm tĩnh, bây giờ mất khống chế hết lên.

“Muội biết rối đứng nói nữa, tuy không muốn nhưng phải dùng đến cách đó thôi.” Tử Dương cắn răng, lôi từ trong ngực ra một bình thuốc màu đỏ, đổ ra một viên thuốc đưa vào trong miệng Kỳ Nhi.

“Miêu tỷ mau kêu người đem quan tài thủy tinh đến đây đi.” Tử Dương quay đầu nói với Tiểu Miêu.

“Được, ta đi liền.” Tiểu Miêu gật đầu chạy nhanh ra bên ngoài, bên trong ba người trên giường không ngừng đem nội lực truyền vào thân thể như đèn trước gió kia, Tử Dương bắt đầu rút châm ra.

Tiểu Miêu định là chạy ra ngoài nhờ mấy nam nhân dùng khinh công đem quan tài đến cho lẹ, nhưng vừa mở cửa ra hiện ra trước mắt nàng chính là cảnh Minh Châu muội muội được phu quân ôm vào lòng, các nam nhân đang bao vây một người, ba người đứng đối diện đang chĩa kiếm vào người đó.

“Tiểu Miêu” Bạch Vân Phi chạy lại bên cạnh phu nhân tương lai đưa tay lau đi nước mắt tích trên mặt nàng.

“Mau đem quan tài thủy tinh đến đây.” Tiểu Miêu thu hồi tầm mắt nói với các nam nhân.

Triệu Minh Hàn và Từ Trường Tuyết liếc mắt nhìn nhau, hai người phi thân đi về phía Tử Dương Uyển, Hiên Viên Hạo nghe nữ nhân vừa ra nhắc đến quan tài, ý niệm đầu tiên của hắn là Kỳ Nhi có chuyện rồi.

“Tránh ra, ta phải gặp nàng.” Hiên Viên Hạo đỏ mắt tấn công về phía trước.

“Ngươi muốn gặp ai?” Tiểu Miêu hỏi.

“Miêu tỷ, hắn là Hiên Viên Hạo.” Minh châu hồi phục chạy về phía Tiểu Miêu.

Tiểu Miêu gật đầu như đã hiểu, thản nhìn qua Hiên Viên Hạo phán một câu như trời giáng vào hắn: “Kỳ Nhi chết rồi.”

Kiếm trong tay Hiên Viên Hạo run lên, cao thủ so chiêu sơ hở là buông bỏ tánh mạng, nhưng Lãnh Ngân Phong không đã thương yếu hại trên người hắn mà chỉ xẹt kiếm qua vai trái để lại một đường dài, máu theo đó chảy ra.

“Không thể nào, các ngươi gạt người ta biết nàng còn sống.” Hiên Viên Hạo không thể tin nhìn Tiểu Miêu.

“Đúng vậy, nếu là nửa canh giờ trước thì nàng còn sống, nhưng bây giờ quá muộn.” Tiểu Miêu lại nghĩ đến tình cảnh của Kỳ Nhi bên trong mà không kiềm được nước mắt, quay mặt đi.

Hành động đó vô tình khẳng định lời nói của nàng, Hiên Viên Hạo lùi về sau mấy bước tự ổn định thân thể đang sắp lung lay của mình, ôm lấy ngực trái mà không phải vai trái bị Ngân Phong chém chúng, tự mình lẩm bẩm: “Không thể nào…không thể nào….”

Minh Châu còn tưởng là thiệt nàng khóc rống lên, hét với Hiên Viên Hạo: “Không thể nào là sao, ngươi có tư cách vì mà nói, Kỳ Nhi tỷ vì ngươi ngay cả tính mạng cũng không cần, đến cuối thì thế nào chính mình ôm hận mà ra đi.”

“Không…Không đúng..” Hiên Viên Hạo như hóa điên đỏ mắt phản bác Minh Châu.

“Không đúng….haha.” Minh châu rơi lệ lại cười đến thống khoái lặp lại lời Hiên Viên Hạo, Phong Khiếu Hoa đem nàng ôm lại, phu nhân của hắn là làm sao bị đả kích quá rồi chăng.

Cười đủ Minh Châu nhìn Hiên Viên Hạo nói tiếp: “Như thế nào không đúng, Hiên Viên Hạo Kỳ Nhi tỷ vì tình với ngươi bảo quản huyền cầm như trân bảo, vì ngươi lặn xuống Hàn Đàm lạnh thấu xương lấy dược chữa mắt cho ngươi, lại vì ngươi cầu đại tỷ xuất ra lương thảo đem đến Miêu Cương cứu trợ, tỷ ấy yêu ngươi vì ngươi làm thật nhiều chuyện nhưng ngươi báo đáp tỷ ấy thế nào..” Minh Châu ngừng lại một lát nhìn sắc mặt Hiên Viên Hạo từ từ chuyển xanh rồi lại trắng bệch mới nói tiếp.

“Ngươi chình là phụ lòng tỷ ấy, phản bội tỷ ấy, thậm chí còn dùng kiếm đâm tỷ ấy.” Từng chữ nói ra lạnh lùng tàn nhẫn.

Theo từng chữ của Minh Châu nói ra gương mặt Hiên Viên Hạo nhuốm một vẻ thông khổ chua chát, thê lương, tim như vỡ ra từng mảnh, đúng vậy hắn không tin nàng, còn dùng kiếm đâm nàng, nàng có thể tha thứ cho hắn sao…nhưng là hắn muốn gặp nàng một lần duy nhất nữa cũng được, cho hắn được xin lỗi nàng.

Hiên Viên Hạo còn chìm trong thống khổ, Từ Trường Tuyết và Triệu Minh Hàn đã đem quan tài thủy tinh đến, Tiểu Miêu gật đầu cùng hai người rồi mở cửa dẫn hai người vào trong.

Bên Trong Kỳ Nhi đã được sửa lại sang lại quần áo chình tề, nàng mặc thanh y trang nhã, tóc vân gọn cài châm như thường lệ hai trắng một đỏ, gương mặt trắng bệch và đôi môi khô nức, đôi má hõm sâu tiều tụy khiến người đau lòng không nỡ nhìn.

Kỳ Nhi đã được Tử Dương cho uống dược hiện tại rơi vào trạng thái chết giả để bảo trì cơ thể ngày càng hư nhược kia, gương mặt nàng bây giờ rất an tĩnh như một đứa trẻ thơ đang ngủ.

Quan tài được đặt xuống, Độc Cô Thảo chính tay bế muội muội để vào trong, hai nam nhân đổ nước vào, nước thấm qua quần áo và tóc, trong đây toàn là băng rất nhanh nước đã lạnh ngắt làm cơ thể Kỳ Nhi trắng bệch.

“Bắt đầu thôi.” Tử Như giọng nói có phần nghẹn ngào.

Từ Trường Tuyết, Triệu Chính Dương, Lệ Phong, Tử Như, Độc Cô Thảo đưa tay áp lên trên quan tài, hàn khí thoát ra lạnh buốt như trong phòng đông lạnh, chưa đầy một khắc quan tài thủy tinh chứa đầy nước đã được đông cứng lại,

Nước trong suốt có thể nhìn rõ người bên trong đang an tường mà nằm ngủ, gương mặt thiên chân vô tà an tĩnh.

Làm sao thì tất cả cũng đã trắng bệch một màu, hơn 6 thành công lực của bọn họ đều dồn cả vào đây hết rồi.

Người bình thường đa số nội lực đều thuần dương, nội lực âm hàn vô cùng hiếm thấy, huống chi còn phải trong nháy mắt khiến cho nước đóng băng thì nội lực phải lớn biết chừng nào. Không thể tưởng tượng được 5 người này tuổi còn trẻ mà đã có tài nghệ cao cường.

Tiểu Miêu và Tử Dương trông đến, trong vô thức mà nhấp một ngụm nước bọt. mấy người  này quả thật là võ học kỳ tài trăm năm hiếm gặp. Công lực thế này, chỉ e đến các bậc tiền bối bảy tám mươi tuổi trong võ lâm cũng không mấy người có được.

Làm xong và thu thập ổn thỏa, các nữ nhân luyến tiếc nhìn Kỳ Nhi thêm vài lân rồi bước ra ngoài.

Bên Ngoài Hiên Viên Hạo thất thần nhìn chằm chằm cánh cửa mở ra rồi khép lại kia, nhưng không chờ được bóng dáng hắn cần tìm, Độc Cô Thảo vừa thấy Hiên Viên Hạo lại nhớ đến tình trạng của muội muội bên trong hỏa khí bốc cao huy kiếm đánh về phía Hiên Viên Hạo.

Độc Cô Thảo đã tốn hết ba thành công lực truyền vào trong người Kỳ Nhi, lại thêm năm thành làm băng đóng lại quan tài kia, nay chỉ còn tối đa hai thành công lực, nhưng hỏa khí bốc cao cần phát tiết không suy nghĩ nhiều liền vung kiếm đánh.

Thế tiến đến nữa chừng được người ngăn lại, nhìn qua chính là Lãnh Ngân Phong, Ngân Phong một tay ôm lấy eo phu nhân của mình lui về phía sau.

Độc Cô Thảo thoáng bình tĩnh, lạnh giọng nói: “Hiên viên Hạo ta đã nói ngươi và Kỳ Nhi đã không còn quan hệ, ai cho ngươi đến đây.”

“Ta muốn gặp nàng lần cuối.” Hiên Viên Hạo cũng hoàn hồn lại nhìn những người đang đúng xung quanh hắn có nam có nữ, bọn họ là các tỷ muội mà Kỳ Nhi vẫn thường nhắc với hắn.

“Ngươi lấy tư cách gì gặp muội ấy?” Tử Như gương mặt cũng trắng, mỉa mai nói.

“Ta là phu quân của nàng.” Hiên Viên Hạo khẳng định.

“Ai làm chứng.” Lệ Phong lạnh giọng.

“Ngươi có hôn thú không, có người mai mối không, có trưởng bối của hai bên làm chứng không.” Minh Châu cợt nhã.

“Ngươi không chiếu theo tam thư lục lễ, đường đường chính chình rước muội ấy về nhà thì làm sao nói muội ấy là thê tử của ngươi, bất quá là lưỡng tình tương duyệt nay tình hết mỗi người một nơi.” Dương Liệt Hỏa cũng tham gia.

“Nàng ấy thực sự đã chết sao?” Hiên Viên Hạo mang theo vài phần hy vọng hỏi lại, hắn hy vọng đây chỉ lại là một trò đùa như trước.

“Ngươi cho là chúng ta đem sống chết của tỷ ấy ra đùa giỡn.” Minh Châu không biết chuyện xảy ra bên trong, nên cứ ngỡ rằng là Kỳ Nhi tỷ của nàng đã mất, nghe Hiên Viên Hạo nói như vậy ánh mắt bắn ra hỏa diễm trừng trừng nhìn.

“Ta muốn gặp nàng ấy” Hiên Viên Hạo nói, hắn không tin rằng ái thê đã chết, bọn người kia chỉ là gạt hắn thôi.

“Ngươi thấy rằng chúng ta sẽ cho ngươi gặp tỷ ấy.” Tử Dương nãy giờ vẫn yên lặng nay lại lên tiếng.

“Theo ta.” Tiểu Miêu lên tiếng, khiến vô số ánh mắt tập trung về phía nàng, có tức giận cũng có khó hiểu.

“Miêu tỷ.” Minh Châu bất mãn lên tiếng.

“Đau dài chi bằng đau ngắn, cứ cho hắn thấy một lần cuối sẵn đó chặt đứt luôn ý niệm trong đầu của hắn.” Tiểu Miêu vừa nói, những người bên trong lúc nãy đã hiểu.

Hiên Viên Hạo mừng rỡ, mặc kệ những chuyện khác điều quan trọng bây giờ là hắn muốn đi gặp Kỳ Nhi, hắn tăng tốc đi theo Tiểu Miêu, rất nhanh sẽ có thể nhìn thấy Kỳ Nhi rồi, nhìn thấy Kỳ Nhi, thì mang nàng về Miêu Cương, sẽ không còn ai ngăn cản hắn và nàng nữa.

Nhưng Hiên Viên Hạo đã quên rằng ái thê vẫn chưa tha thứ cho hắn, hắn cũng không thể mang người đi Miêu Cương trước mặt các cao thủ trong lâu, chỉ là vui mừng nhất thời lấn át lí trí của hắn.

Hắn tiến vào bên trong, cảm thấy trong phòng có chút lạnh, bốn phía hàn băng vây tỏa.

Hiên Viên Hạo nhíu mày, mấy người này không biết thân thể Kỳ Nhi rất sợ lạnh hay sao? Dựng lên từng này băng, không phải muốn cho nàng lạnh chết?

Hắn chậm rãi bước đến bên giường, phát hiện nàng đang nằm ngủ bên trong quan tài đặt trên giường.

Hiên Viên Hạo cẩn thận quan sát, cảm thấy nàng giống như đang mơ một giấc mơ thật đẹp, nét mặt bình thản, khóe môi còn lộ ra nét cười nhè nhẹ.

“Kỳ Nhi…” Hiên Viên Hạo cúi đầu nhẹ giọng gọi “Kỳ Nhi…tỉnh dậy đi…tha thứ cho ta được không, ta biết sai rồi, ta đón nàng về nhà đây.”

Mà gọi đến mấy lần, Kỳ Nhi vẫn không hề mở mắt.

Hiên Viên Hạo không nhịn được nói: “Nàng có phải hay không vẫn còn giận ta? nàng đừng giận, trước tiên cứ dậy đi, chúng ta cùng quay về có được không? Ta về sau này sẽ không đối nàng như vậy nữa, sẽ không tổn thương thêm lần nào nữa, nàng tỉnh dậy được không? Mở mắt ra nhìn ta, đừng giận nữa, ta nhất định sau này sẽ đối xử với nàng thật tử tế, nàng muốn đi đâu ta sẽ bồi nàng, muốn về lúc nào thì cứ về lúc ấy, thật mà… thật mà… ta không lừa nàng….”

Kỳ Nhi vẫn không chịu mở mắt, chỉ im lặng nằm ngủ.

Hiên Viên Hạo lấy bàn tay chạm vào gương mặt lạnh lẽo của Kỳ Nhi trên khối băng.

Hắn nhận ra chính mình không còn cảm thấy được hơi ấm trên thẩn thể người này mà trước nay vẫn có, nghe không thấy nhịp đập trước nay vẫn mạnh mẽ, hoảng hốt, hình ảnh phía sau núi Kỳ Nhi bị chính mình đâm một kiếm kia lại quay về trong ý thức, lồng ngực hắn thắt nghẹn lại đau đớn, ôm chặt lấy quan tài thủy tinh.

Thân thể băng lãnh nằm trong quan tài kia đã mất đi nhiệt độ khiến Hiên Viên Hạo từ trong cõi mộng đẹp đẽ tỉnh lại, hắn lúc này mới nhận ra nàng đã sớm bỏ hắn mà đi, vô luận hắn có kêu gọi thế nào… cũng không gọi được Kỳ Nhi quay lại nữa…

“Kỳ Nhi… nàng mau tỉnh dậy…nàng không thể bỏ ta mà đi như vậy được…mau tỉnh dậy…tỉnh dậy…tim ta đau lắm….nàng như vậy làm ta thống khổ…mau tỉnh dậy đi…” 

Vô luận hắn có kêu gào đến mức nào, người đã mất sẽ không quay trở lại.

Nước mắt mất đi ngăn cản, lách tách rơi xuống, dính ướt gương mặt trên băng của Kỳ Nhi, dính ướt y phục Hiên Viên Hạo.

“Kỳ Nhi…ta xuống tìm nàng ngay đây.” Hiên Viên Hạo  đột ngột rút kiếm, lặng nhìn Kỳ Nhi giây lát, sau đó mạnh mẽ cầm kiếm đâm vào ngực.

_______________________________________________

Hết chương 12.2

một chương ngược nam chính đau khổ a~~~

cái này là ngược tâm nha.

Advertisements

8 thoughts on “[CVXTTPN] Chương 12.2: Giải Độc

  1. Pingback: [ Mãn Nguyệt thâu tâm hệ liệt] Update « Mãn Nguyệt Thâu Tâm

  2. Ngược tâm và ngược thân kakakakakakaka

    Mà nè Tiểu Kỳ Nhi, trong lúc đóng băng quan tài thì anh nhà tỷ chạy đi đâu mất tiêu rồi để anh Triệu Chính Dương nhảy vô vậy?

    • Cái đó gọi là có việc đột xuất nha tỷ!!! Ôi Kỳ Nhi, yêu cái nào*lừ mắt nhìn HVH* tên kia, ngươi còn nhìn nữa ta cho ngươi về thời đồ đá mà nhìn đấy!!! Cho biết mặt:))))))))))

ლ(¯ロ¯ლ) | (ღ˘⌣˘ღ) | ‎(ღ¯ ﹃¯ღ) | (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | (╯‵□′)╯ ︵┻━┻ | -_-凸 | ↖(^ω^)↗ | Σ( ° △ °|||) | ●︿● | o(︶︿︶)o | (^_−)−☆ | (⊙o⊙) |╭ (╰_╯) | ︵( ̄▿ ̄︵) | ♉( ̄▿ ̄)♉ | (︵ ̄▿ ̄)︵ | س( ° △ °|||) | (▰˘◡˘▰) |╮(╯▽╰)╭ | ლ(¯ƒچ¯ლ) | ~(‾▿‾~) | ≧▽≦ | ≧ ◡≦ “ | (ノಠ益ಠ)ノ︵ ┻━┻ | щ(ಠ益ಠщ) | (*ノ´Д`)ノ | ╰⊙═⊙╯| \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (*´▽`*) | щ(゚Д゚щ) | (屮゚Д゚)屮 | \("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s